Viết bài văn nghị luận bàn về chủ đề Người chiến thắng

 

Anh chị hãy viết bài văn nghị luận bàn về chủ đề “Người chiến thắng”.

Bài làm:

Trong cuộc sống, ai trong mỗi chúng ta cũng gặp những thử thách gian lao. Những cái gai nhọn sắc bén bao vây, để vượt qua được ta phải thật sự khéo léo, tỉnh táo trong mỗi bước đi và mạnh mẽ dẫm đạp lên bóng tối. Chỉ có như vậy ta mới có thể chạm tới được mặt trời, chạm tới được chiến thắng mà ta thực sự xứng đáng thuộc về, để có thể khẳng định cho mọi người thấy rằng ta là người chiến thắng.

Chiến thắng thực sự không phải là một điều xa vời, nó ở rất gần ngay trong chính tầm tay mỗi người. Chiến thắng là khi đã đạt được một điều gì đó, ta cố gắng nỗ lực phấn đấu mà đạt được, chứ không phải do ai mang tới hay cướp được một chiến thắng nó sẽ bù đắp được  hàng ngàn đau thương, xoa dịu đi những vết xước về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng mấy ai làm được điều đó để bước tới được thành công của con người. Chúng ta phải cố gắng kiên trì một cách tuyệt đối, Chớ thấy giông bão, sóng gió mà cho phép mình dừng bước. Phải hiên ngang đi qua nó, chiến thắng chính nó. Một con người mà thấy khó khăn là đầu hàng thì chắc chắn sẽ khó có thể ngửi được mùi chiến thắng, và chiến thắng chỉ đến với những người biết quý trọng từng cơ hội, biết vực mình dậy trong vũng bùn và gội sạch mình, khoác cho mình một bộ quần áo mới chứ không phải ngồi đó chờ ai đó đến cứu mình.

Cố gắng càng nhiều chiến thắng càng vẻ vang, đời không cho ai một thứ gì cả, có làm thì có ăn, có nỗ lực ý chí thì ắt sẽ thành công. Cái gian lao ấy, khổ cực ấy nó chỉ là những hòn đá nhỏ thử thách bản thân. Cái chiến thắng vinh quang không nhất thiết phải để cho mọi người biết, ngưỡng mộ, chiến thắng tạo ra những vật chất mà chiến thắng chính bản thân mình mới là chiến thắng vang dội vượt qua bao nhiêu trở ngại tối tăm, đánh thắng được bao nhiêu con ác quỷ để thiêu thân được sống. Nhưng vì chiến thắng mà con người ta  bất chấp tất cả, hi sinh tất cả để đổi lấy chiến thắng. Có những người chiến thắng sẽ được mọi người quý trọng nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, yêu mến, nhưng sẽ có những người chiến thắng không làm thay đổi được gì và cái chiến thắng vì gian lận mà có, không phải vì bản thân mình đạt được thì quả thực gục ngã. Để rồi khi một ngày nào đó bạn nhìn lại thực sự mình chẳng còn gì, chẳng có gì chỉ là một danh hiệu với cái vỏ bọc bên ngoài, mà ruột rỗng tuếch một điều đáng xấu hổ với bản thân.

Mấy hôm nay tôi bạn chưa thực sự chiến thắng, nhưng biết đâu một ngày nào đó bạn sẽ chiến thắng và làm được. Chỉ cần bạn tin tưởng vào chính bản thân mình, cho mình một cơ hội chính đáng và nuôi dưỡng cái ước mơ ấy một cách nghiêm túc. “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng cả thế giới lên”, con người sẽ mạnh mẽ hơn nếu tìm thấy cho mình một chỗ dựa, một hướng đi có lí tưởng, đừng chọn cho mình một cái ngõ cụt và tự hào. Tạo cho mình phải biết vươn lên mạnh mẽ, vượt qua các khoảng thời gian chung bước thì tương lai mới có thể ngẩng đầu cao chào đón tia nắng ấm áp, xóa tan đi các âm u lạnh lẽo đen tối của tâm hồn.

Con đường dẫn đến màu hồng là một quãng đường dài, mà khi bước chân vào rồi phải có một ý chí, tinh thần thép, đôi khi sẽ có sẽ bị quật ngã, bắt nạt làm tinh thần ta dặn dần. Nhưng hãy vươn dậy và cho nó biết rằng ta không phải là kẻ dễ bị gục ngã, ta có thể bị thất bại chứ không thể đánh bại. Dù biết nó có khó khăn, nhưng đó là một quy luật tự nhiên, “có cho thì mới có nhận”, và cố gắng hi sinh mới thấy có thành quả. Chủ đề “Người Chiến Thắng”, nó không phải là chủ đề chỉ dành riêng cho những người trưởng thành, mà nó nói về vấn đề cho mỗi học sinh, ai cũng cần “Chiến Thắng” và tôi cũng vậy. Học tập là cách tốt nhất để chúng ta thay đổi bản thân, nhưng tại sao người học giỏi, người học chưa thực sự tốt, không phải do bẩm sinh hay gì cả, mà là do chính bạn. Một câu chuyện của người anh hùng đã làm cho tôi tin vào điều đó, sức mạnh của người là bất diệt, sẽ mạnh mẽ vô cùng nếu ta tạo cho mình một động lực thực sự, một là niềm tin vào bản thân, tui là một học sinh ngủ ngồi trên ghế nhà trường, luôn quậy phá, xa lánh văn. Việc học 3 năm cấp 3, những ngày tháng đi học là những ngày mà bây giờ nghĩ lại anh ấy luôn nuối tiếc, Anh thấy có lỗi với bố mẹ và và chính bản thân mình, nhưng vì niềm tin cũng vì cha mẹ, mà anh ấy đã thay đổi cố gắng làm lại cuộc đời, ôn thi và phấn đấu đậu đại học. Anh kiên trì học tập, nhốt mình đưa mình vào khuôn khổ, tắt điện thoại, cả một năm chỉ để chuyên tâm vào học, không muốn lãng phí thời gian. Và điều anh mong muốn cũng đã đến, vì mạnh mẽ anh đã chiến thắng được bản thân mình và tôi nghĩ không gì là không thể. Chỉ cần bạn có ý chí, có nỗ lực thực sự, từ đó tôi cũng có cách nhìn nhận về bản thân mình khác hơn, mình có thời gian hơn. Anh ấy có đủ khả năng làm lại, vậy tại sao không thay đổi đi? đừng để thời gian trôi đi một cách mở nhạt, mà khi nghĩ lại ta phải hối hận về điều đó, hối hận khi người ta chiến thắng. Còn mình mãi mãi là kẻ thua cuộc, thua không phải là trên hết, là từ bỏ, chán nản. Mà chỉ là một khởi đầu mới, cơ hội mới cho chính bản thân mình.

Cảm giác chiến thắng thật hạnh phúc, nếu chưa được tận hưởng thì quả là một nỗi buồn. Dù “Chiến Thắng” nhỏ hay to, các bạn cũng phải cố gắng vượt qua nhé. Khẳng định cho mọi người thấy rằng, tôi là tôi và tôi sẽ cố gắng để đạt được mong ước ấy. “Ngày ấy, ngày ấy sẽ không xa, và chúng ta là người chiến thắng”, những câu hát hay và có ý nghĩa vô cùng, như một liều thuốc bổ, cổ vũ, khuyến khích chúng ta vượt qua.

Tóm lại chiến thắng, hạnh phúc, nhưng để đạt được hạnh phúc thì ta phải nỗ lực, phấn đấu không ngừng vượt qua, chà đạp lên tối tăm để chứng minh về hướng tới mặt trời, nơi có thể cho ta khát vọng và ước mơ thiết thực.

Xem thêm : Đề mở,  Nghị luận xã hội

 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*