Kể về một việc tốt mà em đã làm

0
773

Kể về một việc tốt mà em đã làm – Bài làm 1

loading...

Từ đầu năm học đến bây giờ trường em vẫn luôn phát động phong trào giúp đỡ những người nghèo khổ, bất hạnh, những người tàn tật hoạt động khó khăn, giúp những em nhỏ đi lạc đường, nhặt được của rơi trả người đánh mất và phải biết giữ gìn bảo vệ môi trường…

Nói đến việc đó em lại nhớ đến cái lần mà một cô đánh rơi một chiếc túi sách nhỏ.

van mau ke ve mot viec tot ma em da lam2 Kể về một việc tốt mà em đã làm

Buổi chiều hồn đó là ngày thứ năm, em đang trên đường từ trường học về nhà cùng với bạn Tuyết, đến vạch qua đường em và bạn Tuyết bống thấy một chiếc túi xách nhỏ, nó có một màu đen óng ánh rất đẹp. Em và Tuyết tò mò không biết trong chiếc túi đó có cái gì, em nhặt lên xem và mở ra, bên trong chiếc túi đó có một số giấy tờ tùy thân và một số giấy tờ khác nữa. Ngoài ra trong đó còn có hơn năm trăm nghìn. Em và Tuyết đã có ý định không trả lại nữa vì số tiền đó có thể mua biết bao nhiêu là đồ chơi, truyện tranh và đồ dùng học tập mà em và Tuyết còn thiếu. Em và Tuyết cùng vui mừng, nhưng lại nghĩ đến việc có đó làm với chiếc túi này lại có cả giấy tờ tùy thân và nhà trường cùng đã phát động phong trào nhặt được của rơi thì trả người đánh mất. Em và Tuyến đi chậm lại để dò xem ai đang tìm chiếc túi này. Nhưng đi mãi mà không thấy ai quay lại tìm chắc người đó làm rơi chiếc túi này mà không hề hay biết gì. Em và Tuyết cùng quay lại đồn cảnh sát đề giao nộp chiếc túi cho cảnh sát. Chú cảnh sát khen em và Tuyết là ngoan. Bọn em và chú cảnh sát hỏi họ tên và nơi ở của chúng em. Đến khi nhà trường biết đã cho tuyên dương chúng em trong buổi chào cờ đầu tuần. Khi các chú cảnh sát đã tìm thấy người phụ nữ làm rơi chiếc túi. Người phụ nữ đó đã đến nhà của em và bạn Tuyết để cảm ơn. Người phụ đó đáng tuổi cô của em nên em đã gọi là cô. Cô đã cho em và bạn Tuyết mỗi người một trăm nghìn nhưng em và Tuyết đã không nhận.

Dù việc đó đã xảy ra rất lâu rồi nhưng em vẫn không thể quên được lần đó. Mẹ em đã rất tự hào và vui sướng khi em không tham của. Em rất vui vì đã làm được việc đó và em sẽ cố gắng làm thật nhiều việc tốt hơn nữa để giúp đỡ mọi người.

Kể về một việc tốt mà em đã làm – Bài làm 2

Có lẽ cũng lâu lắm rồi nhóm từ thiện chúng em không hoạt động lại. Nhóm từ thiện này được lập ra để giúp đỡ ông Bồi một người nhặt rác có số phận hẩm hưu.

Ông Bồi là bạn của ông nội em cũng là một cựu chiến binh. Được nghe câu chuyện của ông chúng em rất buồn nên đã lập nhóm giúp đỡ ông phần nào. Người vợ của ông bị liệt người, phải nằm im trên chiếc giường cũ. Người con trai trưởng của ông thì lại bị tâm thần hay đi ngoài đường chỉ lung tung. Còn ông – người thương binh già phải lom khom trên từng góc phố Thị trấn nhặt những cái chai bia, giấy cũ… để kiếm sống qua ngày nuôi vợ tật nguyền, nuôi con tâm thần. Vào chiều thứ sáu, chúng em hẹn nhau ở trường để tập trung đồ tặng cho ông. Nhóm em có sáu thành viên cùng độ tuổi với nhau. Sáu người chúng em người thì góp bánh, kẹo, sữa nước; người thì góp tiền của, riêng em thì lại tặng cho ông chiếc khăn quàng. Nhìn nét mặt của ông thật vui, ông nhoẻn miệng cười rồi cảm ơn chúng em ríu rít. Sau đó, chúng em còn ngồi lại hỏi han sức khỏe, công việc,… của ông. Khi đưa chiếc khăn cho ông, bàn tay ông run nhẹ, rồi ông rơi nước mắt. Trong đầu bấy giờ, em lại nghĩ giọt nước mắt đầy có đáng không, nghĩa ra ông đã phải được nhận thức ấy từ lâu rồi. Đôi mắt ông lúc ấy thật làm người ta muốn khóc. Kể cả những người sắt đá cũng không thể kìm lòng, Trong lòng em sao lại thấy vui quá, mừng quá. Cảm giác đó, sao mà lạ quá, không giống cảm giác ngày thường chút nào cả. Chẳng lẽ đó chính là cảm giác khi làm một việc tốt hay sao. Khi chào ông để về ông vẫn còn nhìn theo chúng em mãi đến khi khuất bóng. Sáu đứa chúng em ai cũng vui mừng, cười hớn hở khi đi về, xong tự nhiên Thương hát lên một câu của bài ca “Đoàn kết” thế là cả nhóm cùng hát theo. Những lời ca ấy kết thúc khi ai về nhà nấy. Về nhà, em kể lại cho ông bà nội và bố mẹ em nghe, nghe xong mọi người khen em. Bà nội thì xoa đầu em bảo: “Cháu gái của bà lớn rồi, không nghịch như trước nữa, đã biết giúp đỡ người xung quanh rồi đấy, bà tự hào về cháu lắm đấy” nghe xong, em vui lắm!

 Đây là việc tốt đầu tiên mà em đã làm trong cuộc đời mình. Cảm giác đó thật vui biết mấy. Ước gì thời gian có thể dừng lại nhỉ? Để cho em được trải nghiệm thêm một lần nữa. Việc tốt không từ quyết định của mình mà là từ cái tâm, đó chính là bài học mà em rút ra được.

loading...

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here